Dạo bước ở Valencia

Posted on Posted in Sống ở châu Âu

“Hi Steve, welcome to Valencia, the hot water takes a while to come to the tap – make yourself at home”

Couchsurfing vẫn luôn mang lại cho tôi những niềm vui nho nhỏ về những người bạn mới quen từ khắp nẻo đường trên thế giới như thế. Đây là một website chuyên cho dân du lịch bụi có thể ngủ nhờ nhà, chia sẻ văn hóa, kết bạn và “travel like a local”. Tôi biết đến couchsurfing thông qua bạn Huyền Chip ở cuốn xách ba lô lên và đi của cô ấy, và rồi tôi bắt đầu đam mêm những chuyến đi bởi nhờ có couchsurfing tôi hoàn toàn có thể đi du lịch với budget nhỏ nhoi của mình và vẫn có những trải nghiệm rất thú vị. Nói thực, không có sự hào phóng giúp đỡ của những người bạn như thế này, chuyến đi bụi vòng quanh châu Âu của tôi đợt này chắc chắn không thể thực hiện ngay từ những ngày lên kế hoạch chi tiêu đầu tiên. Tôi đã tập tành kết nối với các bạn trên Couchsurfing từ hồi còn ở Philippines hay ở Trung Quốc để hiểu hơn về cuộc sống bản địa, rồi hồi ở Nauy tôi cũng host một anh bạn người Ba Lan ở ký túc xá. Ở Paris, rất nhiều dân du lịch đến thăm thủ đô của nước Pháp nhưng vì nhà tôi khá xa trung tâm nên chỉ host được một bạn người Ai Cập và một bạn người Đức.

Ngày đầu tiên ở Valencia, cầm tấm bản đồ Jose chuẩn bị sẵn cho, tôi đi Metro vào thành phố và bắt đầu lang thang qua những phố phường của Valencia. Tôi nhận ra khu trung tâm của Valencia được thiết kế rất cầu kỳ với đường lát gạch và cây xanh, tuy nhiên khu ngoại ô thì nhà khá đơn giản và đặc biệt giống những ngôi nhà tôi đã ở ở Philippines. Tôi mỉm cười chợt nhớ ra rằng Tây Ban Nha đã từng đô hộ Philippines tới tận 200 năm, đến ngôn ngữ Filippino còn gần giống với tiếng Spainish thì nhà cửa giống nhau là điều đương nhiên. Lúc kéo vali từ bến tàu về nhà Jose tôi cứ ngỡ như mình đang lạc giữa một con phố mới của Manila khu Mandaluyong hay khu trung tâm Davao ngày trước tôi từng ở – tuy có rộng rãi và sạch sẽ hơn. Đặc biệt, thời tiết ở Valencia những ngày đầu hè cũng nắng như đổ lửa – giống như những ngày bêu nắng đen xì ở Philippines.

Khu trung tâm của Valencia trước kia có một dòng sông chảy giữa lòng thành phố rồi đổ ra biển, tuy nhiên do thường xuyên gây lũ lụt nên thành phố quyết định làm cạn dòng sông bằng cách xây những con đập ở thượng nguồn để đổi hướng dòng chảy. Giờ đây lòng sông trở thành một công viên xanh ngát với khu vui chơi cho trẻ em, khu tập thể thao và đặc biệt khu Musee of Arts and Scientique với những khối nhà đồ sộ do một kiến trúc sư nổi tiếng người Valencia thiết kế – nay trở thành một địa điểm tổ chức các cuộc họp hay buổi tiệc long trọng của thành phố. Đồng thời, đây cũng là địa điểm vui chơi giải trí của người dân địa phương cũng như khách du lịch.

Ngay khu trung tâm Valencia, như bất cứ thành phố nào của Tây Ban Nha, nổi bật với một đấu trường bò tót gọi là Bullring of Valencia, tuy không so được với đấu trường La Mã tại Rome về tuổi đời, độ đồ sộ và ý nghĩa lịch sử nhưng  ở đây cũng được xây dựng tỉ mỉ với ba tầng kiên cố và trông rất mới. Dường như Valencia là nơi ít bị ảnh hưởng bởi thời gian nhất trong số các thành phố tôi từng qua. Các dãy nhà trong khu phố cổ đều chỉn chu với tạo hình đặc trưng của vùng là màu vàng hoặc trắng sạch sẽ, cảm giác như mới được sơn lại.

Tôi nhảy lên chuyến bus lúc 2h chiều để ra bờ biển. Hai bên đường dọc các con phố lớn là hai hàng cây cam (hay quýt) chín vàng sum xuê nhưng không có ai hái. Lúc bus rẽ ngang qua một khu phố gần bờ biển, tôi hứng chí nhảy xuống sớm dự định sẽ đi bộ ra biển cho thoải mái. Nhìn đám cam vàng mọng ngay trên đầu, tôi tự cười rằng nếu ở Hà Nội chắc sẽ được vặt hết phục vụ cho mùa hè nóng nực này rồi. Tôi dừng lại hỏi một bác già đang đọc báo trên chiếc ghế băng dưới hàng cây, bằng một sự cố gắng phi thường bác cố diễn tả cho tôi là đừng ăn những trái này, nó không tốt cho sức khỏe và chỉ để trang trí. Tôi tiu nghỉu buồn mất hai giây rồi chào bác đi tiếp vào khu làng chài, gọi một cốc bia 1.5 đồng (cốc bia rẻ nhất tôi từng uống từ trước tới giờ ở cái đất Châu Âu này) rồi hướng ra khu bờ biển.

Trái với cảnh đìu hiu trong khu làng chài vì mọi người hạn chế ra ngoài buổi trưa tránh nắng, tôi ngạc nhiên trên bờ biển Valence lại đông đúc hơn tôi tưởng. Người ta nằm dài trên ghế tắm nắng mặc dù da đã đỏ au hoặc đen gần bằng dân châu Phi. Trên bờ biển có đôi bạn đang tập Yoga và tung hứng, một nhóm bác già đang câu cá biển và rất nhiều gia đình đang chơi đùa cùng trẻ em trong những túp lều lá cọ. Khi thấy tôi tò mò ra xem câu cá, một bác với cái bụng bia to vĩ đại đưa cần cho tôi câu thử và chỉ cho tôi thành quả câu được con cá bé xíu của bác. Thế đấy, người dân ở mảnh đất này luôn thân thiện như thế, đó là cảm nhận của tôi từ khi rời Pháp đến Tây Ban Nha. Dưới một vòm trời cao mây lúp xúp bay trên đầu, bên cạnh là biển xanh và cát trắng với gió thổi hiu hiu, đây có lẽ là khoảng khắc thư giãn nhất trong ngày sau chuyến đi đêm khó ngủ. Valencia đẹp thanh bình đến lạ lùng.

Facebook Comments
Please follow and like us:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *